Karaoke online và cảm nhận bài hát Còn tuổi nào cho em

Thảo luận trong 'Nhạc nhẽo' bắt đầu bởi babykk, 18/6/17.

  1. babykk

    babykk Member

    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Bài "Còn tuổi nào cho em" mình biết từ còn nhỏ khi nghe ba mẹ ông bà hát karaoke bài hát này. Hiện nay xã hội phát triển thì mình có thể hát karaoke online ngay tại nhà không chỉ ca khúc này mà còn những thể loại khác như dương ngọc thái gọi đò, Hạt Bụi Nào, Đêm nằm mơ phố, Nhớ em...
    Trở lại với bài hát này thì đây là cảm nhận của cá nhận mình với từng câu chữ của bài hát và hi vọng có nhiều người đồng quan điểm đối với mình
    "Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
    Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
    Tay măng trôi trên vùng tóc dài
    Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
    Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may..."
    Trạng thái này từ một bạn trẻ đang mơ mộng hay một người bước vào tuổi xế bóng đều có thể gặp.
    Một thoáng ngơ ngác khi gió heo may về, mỗi người có những cảm xúc với cung bậc khác nhau. Con người là một tạo vật của thiên nhiên ắt phải có các phản ứng khi thiên nhiên thay đổi: lá vàng úa, mây bay, gió heo may,... Có những giây phút nào đó, con người nhạy cảm, đã ngồi mơ mòng dõi mắt trông theo,...
    "Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
    Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
    Xin cho tay em còn muốt dài
    Xin cho cô đơn vào tuổi này
    Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài..."
    Như một cô/cậu học trò, một nàng/chàng sinh viên, một người nghệ sĩ trẻ lang thang một mình qua phố phường. Là tuổi mới lớn, chiều cao phát triển nhanh hơn chiều ngang nên một thoáng nhìn sẽ thấy đôi vai gầy, đôi tay lỏng khỏng (muốt dài). Vai gầy thể hiện nỗi buồn mong manh. Cho dẫu tương lai chưa định hình, cho niềm cô đơn đang tạm thời ngự trị trong tâm khảm nhưng đó là cái trạng thái tự nhiên của giai đoạn sắp bước vào tuổi trưởng thành.
    "Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau
    Trời xanh trong mắt em sâu
    Mây xuống vây quanh giọt sầu
    Em xin tuổi nào
    Còn tuổi trời hư vô
    Bàn tay che dấu lệ nhòa"
    Đây là một cảm giác mênh mông! Nghi ngại và tin tưởng; bồng bột và u sầu. Nhiều lúc không biết mình thích chóng trưởng thành như một người lớn thực thụ hay trở về niềm hoan lạc tuổi thơ (!)
    "Ôi buồn!
    Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
    Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
    Xin chân em qua từng phiến ngà
    Xin mây xe thêm mầu áo lụa
    Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ..."
    Đến đây đúng là tuổi về chiều, ngả bóng. Tất cả còn lại chỉ là những hoài niệm, tiếc nuối, an ủi,...
    Dù tuổi cao nhưng có ai cấm nỗi việc người ta còn mơ mòng. Lúc này thường không mong gặp những điều mới lạ, những phiêu lưu trong cuộc đời mà chỉ còn mong gặp "cố nhân". Năm tháng đi qua, tuổi đời chồng chất nhưng người xưa vẫn là "bước chân mềm trong màu áo lụa", những ảo ảnh, hình tượng quý giá hiện ra trong làn sương ký ức. Vì thế, người ta vẫn mong chờ để nói lên một điều gì đó, để bày tỏ một nỗi niềm với ai đó mà trong quá khứ đã lỡ hẹn hoặc lỡ cơ hội nên luôn hối tiếc....
     

Chia sẻ trang này